/haneyslatter's Library/Notes/Sau khi hiểu rõ vấn đề này, chúng ta xem pháp sư Tuấn Đế nói: “Bồ Tát hành thường đồ Tịnh độ”, thường đồ Tịnh độ là tứ thánh pháp giới: Thanh văn, duyên giác, Bồ Tát, Phật, cõi Tịnh của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Tịnh, tịnh nhiễm là đối với lục đạo mà nói,
Sau khi hiểu rõ vấn đề này, chúng ta xem pháp sư Tuấn Đế nói: “Bồ Tát hành thường đồ Tịnh độ”, thường đồ Tịnh độ là tứ thánh pháp giới: Thanh văn, duyên giác, Bồ Tát, Phật, cõi Tịnh của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Tịnh, tịnh nhiễm là đối với lục đạo mà nói,
Sau khi hiểu rõ vấn đề này, chúng ta xem pháp sư Tuấn Đế nói: “Bồ Tát hành thường đồ Tịnh độ”, thường đồ Tịnh độ là tứ thánh pháp giới: Thanh văn, duyên giác, Bồ Tát, Phật, cõi Tịnh của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Tịnh, tịnh nhiễm là đối với lục đạo mà nói,
Trong kinh Phật thường nói: “nhất niệm sân tâm khởi, bách vạn chướng môn khai”. Một niệm tâm sân nhuế đạt được cái gì? Được chướng ngại vô lượng vô biên. Tâm sân nhuế đọa địa ngục, tâm tham biến thành ngạ quỷ, ngu si là súc sanh. Không trì giới, không thể nhẫn. Đại phước báo quí vị tu bị mất hết, đến cõi a tu la, la sát thôi. Đó không phải là nơi tốt, cho nên phải nhẫn nhục để đối trị. của hàng pháp phục (Hãy tìm "Tịnh Độ Đại Kinh Khoa Chú" để xem thêm)
Tôi theo học Triết Học với tiên sinh Phương Đông Mỹ, phần cuối cùng trong Triết Học Khái Luận là “triết học trong kinh Phật”, tôi mới thật sự có nhận thức mới mẻ về Phật giáo, mới thật sự liễu giải Phật giáo chẳng phải là tôn giáo. Nhưng hiện thời, Phật giáo đã biến thành tôn giáo, nó xác thực chẳng phải là tôn giáo, mà là giáo dục. Thầy dạy tôi, kinh điển nhà Phật là triết học cao cấp. Tôi nhập môn từ chỗ ấy, học suốt năm mươi chín năm, sang năm là tròn một giáp tý (sáu mươi năm), càng học càng hoan hỷ. Gặp gỡ Chương Gia đại sư, lúc đó tôi một thân trơ trọi ở Đài Loan, chẳng có bất cứ vướng mắc gì. Thầy khuyên tôi xuất gia, dạy tôi hãy học theo Thích Ca Mâu Ni Phật. Thầy hết sức yêu thương tôi, chúng tôi hết sức tôn kính thầy, tiếp nhận ý thầy, nghe lời, đi theo con đường này. Con đường này là nối tiếp huệ mạng của Phật, hiến thân giúp cho chánh pháp trụ thế lâu dài, là chuyện tốt đẹp, là sự nghiệp to lớn, là chuyện tốt lành. Đi theo con đường này năm mươi chín năm, cũng chẳng phải là thuận buồm xuôi gió, thử thách cũng rất nhiều, nhưng vui sướng khôn sánh, dẫu gặp phải thử thách, vẫn rất sung sướng. Vì sao? Hiểu rõ ràng, rành rẽ nghiệp nhân quả báo, hiểu rõ rệt vì sao mỗi lần có thử thách. Hằng ngày giảng kinh, hằng ngày đọc tụng, năm mươi chín năm chẳng hề gián đoạn. Quý vị nói xem có vui sướng, hạnh phúc lắm hay không? Chúng tôi sử dụng Internet [để hoằng pháp] khoảng chừng mười lăm năm, sử dụng Internet khá sớm, sử dụng [truyền hình] vệ tinh cũng đã tám năm rồi, từ ngày Nguyên Đán năm 2003 bắt đầu sử dụng vệ tinh. Những công cụ này phát huy tác dụng rất lớn, vì chúng tôi giảng kinh và học tập tại nơi đây, đồng thời phát sóng, toàn cầu có thể thấy và thu được. Giáo pháp Đại Thừa thường nói: “Phật độ kẻ hữu duyên”, những ai hữu duyên? Những người mở TV chọn đúng băng tần này đều là người hữu duyên. Họ dùng computer kiếm được địa chỉ trang nhà của chúng ta, đó là người hữu duyên. Người tiếp sóng, xem chương trình rất nhiều. Do vậy, giúp đỡ hết thảy chúng sanh, nghèo, giàu, sang, hèn, đều phải giúp đỡ họ. (Tham khảo thêm trong Tịnh Độ Khoa chú)
Trong giáo lý Đại Thừa nói với chúng ta buông bỏ chấp trước, quí vị liền sanh cõi phương tiện. Buông bỏ vọng tưởng chính là buông xuống khởi tâm động niệm, quí vị liền sanh cõi Thật báo trang nghiêm. Chúng ta có thể trong cuộc sống hằng ngày luyện công phu gì? Luyện không khởi tâm động niệm, nhìn cho rõ ràng minh bạch đó là trí tuệ. Như như bất động đó là thiền định. Định huệ tu ở đâu? Tu trong cuộc sống hằng ngày. Thực sự luyện tập, luyện không khởi tâm, không động niệm. Nếu như luyện không phân biệt, không chấp trước, vậy quí vị vãng sanh là cõi Phương Tiện Hữu Dư. pháp phục tăng ni Nếu như vẫn khởi tâm động niệm, vẫn là phân biệt chấp trước, quí vị vãng sanh Thế giới Cực Lạc là cõi Phàm Thánh Đồng Cư. Chúng ta thực làm, thực sự luyện, chúng ta liền có phần, không cần phải chứng đắc quả vị địa thượng Bồ Tát. Chúng ta thực sự có thể làm liền có thể bình đẳng với họ, cùng tương đồng với họ. Thực sự thượng thượng phẩm vãng sanh, thượng bối thượng phẩm vãng sanh, người này vãng sanh tự tại, họ muốn lúc nào đi thì lúc đó đi. (Đoạn này được lấy từ Tịnh Độ Đại Kinh Khoa Chú)
Thiền định cao nhất trong Phật Pháp là đại bát Niết Bàn, không có loại thiền định nào cao hơn nữa. Nhưng tác dụng của thiền định này là khi chúng sinh có lòng muốn là họ xuất hiện, họ có thể hiện thân. Trời tứ không không có phản ứng, thiền định trong Phật Giáo có cảm ứng, vì thế mới nói chúng sinh có cảm, tự nhiên họ có ứng. Có thể nói họ đang sống, họ không phải chết, nói theo cách ngày nay là họ có cơ thể, hay có sinh mạng, không phải họ không có sinh mạng. (Hãy tìm "Tịnh Độ Đại Kinh Khoa Chú" để xem thêm)